truyện nhật ký mang thai khi 17
Nhật Kí Mang Thai Tuổi 17 26/09/2021 Thể loại: Tình cảm học con đường, hài hước, nhật kí có thai Đây là cuốn nhật ký kết nhắc về mọi suy nghĩ và đầy đủ việc xẩy ra xung quanh cô nhỏ xíu Min Min mới chỉ 17 tuổi lại bất thần mang thai cùng với cậu bạn trai cool boy cùng trường.
Top all Truyện full Top tháng Yêu Thích Top tuần Mới cập nhật Top ngày Truyện mới. Chapter 10717:06 15/08 721K 629 15K. Thiết Lập Ác Nữ Của Tôi Sụp Đổ Rồi Cô Vợ Mang Thai Một Tặng Một. Chapter 2085 giờ trước; Chapter 2072 ngày trước;
Tác phẩm: Cùng tiền nhiệm tiểu cô liên hôn nhật tử Tác giả: Linh Thứu Thính Kinh Phi v chương chương đều điểm đánh số: Tổng số bình luận: 1367 Số lần bị cất chứa cho đến nay: 4590 Số lần nhận dinh dưỡng dịch: 2077 Văn chương tích phân: 52,013,092 Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện
P9: Tập 13/ Main9 Khi Trong Người Mang 2 Hình Thái VừaThánh Kị Sĩ Và Ma Cà Rồng Sẽ Ra Sao Đây? October 17, 2022; P13: Review Truyện : Bỗng một ngày trở thành Công chúa Bé Bỏng October 17, 2022
Xem 594. Bạn đang xem bài viết Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7 được cập nhật mới nhất ngày 14/10/2022 trên website Dsb.edu.vn.Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật
Quel Est Le Meilleur Site De Rencontre Extra Conjugale. Các bạn vẫn còn nhớ Min Min chứ? Trong truyện "Nhật ký mang thai khi 17", Min Min tôi "vô phước" lỡ mang thai với tên Chan Chan, cool boy có má lúm đồng tiền của trường Q. Lý do thì chắc chắn không thể quên rồi đó, chính xác hơn thì mọi tội lỗi đều do con bạn thân mê trai đến loá mắt Trần Thuý Nga của tôi đã mang nhầm chai rượu nho ra, khiến tôi với tên cà rỡn Chan Chan kia uống phải và sau đó... Vâng, từ A đến Z luôn rồi, hậu quả là tôi mang thai lúc chỉ mới 17 tuổi. Dã man thiên địa! Nhắc sơ sơ vậy thì hẳn ai nấy đều đã nhớ ra rồi phải không? Có lẽ do buồn chán quá nên tôi - Min Min quyết định quay trở lại đây. Tiếp tục những câu chuyện buồn vui vu vơ giữa tôi với tên mắc dịch ỷ-mình-là-cool-boy-nên-chảnh, Chan Chan. Tất nhiên vẫn sẽ không thể thiếu những người thân yêu quý khác cha, mẹ, thằng Hoàng hôi nách với thằng Vinh hay móc gỉ mũi trét tùm lum. Cha chồng, mẹ chồng, chị Hoà Trâm, anh Dũng Văn và chị Hồng Anh. Dĩ nhiên phải nhắc đến con bạn điên khùng Thuý Nga. Những câu chuyện sắp tới này sẽ hơi khác so với truyện gốc vì bây giờ chúng tôi bắt đầu bước qua ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành rồi. Có lẽ vẫn còn những vui buồn vu vơ, hờn dỗi, đấu khẩu, chơi xấu... nhưng bên cạnh đó cũng có những mất mát, đánh đổi, lựa chọn khác nữa. Và tôi tin rằng, tất cả sẽ giúp chúng tôi trưởng thành hơn trong tương lai. Đặc biệt là giúp cho tình cảm giữa tôi với Chan Chan thêm gắn bó. Mở đầu cho "Mẩu chuyện của Min & Chan" là một câu chuyện lãng mạn nho nhỏ mà không kém phần sến súa của tôi với tên Chan Chan. Đó là bữa nọ, tôi lướt web thì tình cờ bắt gặp một chuyên mục test về tình yêu khá thú vị. Chuyên mục có cái tựa đề Thử xem bạn trai hiểu bạn được bao nhiêu? Đã thế còn cho thang điểm 10 sao để "quánh" giá thằng bạn trai của mình nữa chớ. Thế là mắt tôi đảo liên hồi rồi đó. Hiển nhiên cái kẻ mà tôi đang nghĩ đến là thằng Chan Chan chứ ai. Hứng khởi vì có trò mới để làm, tôi lấy giấy bút ra hí hoáy ghi chép vô đó tất cả những câu hỏi có trong chuyên mục. Xong xuôi, tôi phóng như bay xuống dưới nhà để tìm đối tượng. À kia, tên đáng ghét Chan Chan đang nằm phè phỡn trên ghế sô pha, vừa dán mắt vô cái ti vi vừa ăn bắp rang bơ. Dạo này cậu ta chăm luyện tiếng Anh lắm, toàn xem say sưa mấy chương trình dạy ngoại ngữ. Mà cái tên này cũng mắc dịch thật! Có đồ ăn ngon mà chả thèm rủ tôi một tiếng, giấu ăn hết một mình. Tự dưng tôi khẽ chậc lưỡi vì nghĩ, đến cả việc ăn uống mà tên đó còn hổng thèm nhớ tới tôi thì nghi cái vụ test này out lắm luôn. Tên ham ăn ham uống ấy hiểu tôi được bao nhiêu? Dù rất chán nản nhưng tôi vẫn phải lết đến chỗ Chan Chan, đã lỡ bỏ công viết mấy câu hỏi rồi chẳng lẽ giờ đem vứt thùng rác. Nhác thấy tôi xuất hiện thù lù ngay bên cạnh ghế, Chan Chan dựng người dậy, hỏi câu vô duyên thấy sợ - Đằng ấy xuống đây làm gì thế? Thích thì xuống, không cho à? Tôi nhủ thầm, ngồi phịch xuống ghế, nói - Tìm cậu có chút việc đây. - Việc gì vậy? - Chan Chan tỏ vẻ hớn hở, xích xích lại gần tôi. Trời đang bắt đầu nóng lên nha, xáp lại gần đi thằng ôn, đá cho phát bay luôn giờ à! Tôi hậm hực đưa tờ giấy chi chít chữ ra, hắng giọng
TỪ KHÓAmang thainhật kýtiểu thuyết tình yêu – Nhật ký mang thai khi 17 – Khánh Linh [Drop]một tác phẩm được sáng tác dưới dạng nhật ký tự sự. Do cô bé Min Min vừa bước qua lứa tuổi 17 viết lại cuộc sống của bản thân khi thình lình mang thai. Là những trò trả đũa dai và rung động đầu đời với Chan Chan, chồng chưa cưới đồng thời cũng là cha đứa bé. Là những xúc cảm vui buồn, hờn giận, thậm chí cả suy nghĩ ích kỷ ghen tỵ với cô chị Trân Châu, mối tình đầu của Chan Chan. Là sự sẻ chia cảm nghĩ về các mối quan hệ gia đình, những bí mật, câu chuyện từ bạn bè thầy cô trong trường lớp lẫn ngoài xã hội. Và trên hết, đây là tác phẩm dựa trên một câu chuyện có thật. ….. Ông bà vẫn thường nói câu “Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua.” Một tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai của một người. Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ đó là điều khó khăn và không hề dễ dàng. Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ…? Nước mắt – ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi. Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân. Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể. Không nên bỏ qua một câu truyện nhật ký mang thai khi 17 hay như thế này. Nên đọc để hiểu hơn về cách sống cách nghĩ của lứa trẻ ngày nay, để có cái nhìn sâu sắc hơn…. —–*****—– Tác giả Võ Anh Thơ – Người thực hiện Khánh Linh Tác giả Võ Anh Thơ – Thực hiện THDT Thu Gọn Nội Dung
Tuổi 17 - cái tuổi mà chúng ta vẫn ngồi trên ghế nhà trường, vẫn mơ mộng viển vông và vẫn tồn tại những giây phút khờ dại. Tuổi 17 - cái tuổi thanh xuân đơn thuần đẹp đẽ nhất, cũng là cái tuổi mà tâm lý của con người dại khờ nhất, vô tư, hồn nhiên không phải lo lắng về tương lai. Thế nhưng, chỉ cần một chút, một chút ít nông nổi thôi, tương lai sẽ phải hối hận vì đã bỏ qua rất nhiều người cần có thời gian để trưởng thành. Bất kì ai cũng vậy. Dù cho ta có cảm thấy mệt mỏi như thế nào, thời gian vẫn cứ mỗi ngày, mỗi ngày chầm chậm trôi qua. Và khi ta quay đầu nhìn lại, quá khứ đã ở khoảng cách rất xa. Sẽ có những điều nuối tiếc, sẽ ôm theo một chút ân hận, cũng chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời. Đâu phải ai cũng có được may mắn? Con người không nên chỉ phụ thuộc vào sự may mắn, bởi nó chỉ chiếm một phần trăm rất nhỏ mà thôi. Cũng chính vì sự dại khờ đó mà cô bé Min Min đã trở thành người mẹ vào cái tuổi 17. Thế nhưng, sau những biến cố, những vấp ngã, cuối cùng cô cũng hiểu được, như thế nào là trưởng thành, như thế nào trước cuộc sống đang đợi chờ ta ở phía trước.
Reads 275,905Votes 3,579Parts 16Ongoing, First published Jul 21, 2016Table of contentsThông tin về chủ nhân quyển nhật ký có một không hai này...Wed, Aug 26, 2020Giữa tháng 01 năm 2013. Cuộc sống nhàm Aug 26, 2020Ngày 17 tháng 02. Chạm trán với cool boy và... "Hãy đợi đấy!"Wed, Aug 26, 2020Ngày 21 tháng 01. Cây mai và thằng hái Aug 26, 2020Ngày 23 tháng 01. Hữu thù bất báo phi quân Aug 26, 2020Ngày 24 tháng 01. Anh hùng cứu... yêu nữ!Wed, Aug 26, 2020Ngày 25 tháng 01. Sáng sớm tỉnh dậy rồi... khóc thét!Wed, Aug 26, 2020Ngày 28 tháng 01. Mở đèn pin coi sách mang Aug 26, 2020Ngày 02 tháng 02. "Lo cái Tí... mang thai ngoài ý muốn!!!"Wed, Aug 26, 2020Ngày 04 tháng 02. Rung động trước kẻ bẻ trộm cành Aug 26, 2020Ngày 05 tháng 02 . "Ninja" mua que thử Aug 26, 2020Ngày 06 tháng 02. Thèm được nói Aug 26, 2020Ngày 08 tháng 02. Que thử thai hiện mấy vạch?Wed, Aug 26, 2020Ngày 15 tháng 02. Tháng ngày tự do tung Aug 26, 2020Ngày 16 tháng 02. Những dấu hiệu kỳ Aug 26, 2020Ngày 17 tháng 02. Trứng đã gặp tinh trùng, có con!Wed, Aug 26, 2020Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thai Tác giả Võ Anh Thơ Tình trạng 54 chương Full Năm hoàn thành 2013 Nội dung Cô bé Min Min 17 tuổi, bất thình lình mang thai với cậu bạn cool boy cùng trường. Và rồi cuộc sống làm dâu bi hài diễn ra... - Ông bà vẫn thường nói câu "Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua." Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một người. Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ dàng. Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ...? Nước mắt - ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi. Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân. Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể TRƯỞNG THÀNH. - P/s Trước, có vài bạn đã post truyện này của mình nhưng không được sự cho phép, giờ mình sẽ post lại từ đầu và full luôn.572hocduong
Sáng, tôi xuống dưới nhà với dáng vẻ uể oải cùng đôi mắt bầm đen do đêm qua thức khuya “nhai đề cương” mang thai. Nhiều khi nghĩ, riết rồi mình giống mấy nhân vật trong phim Kim Dung, chăm chỉ luyện ngũ âm chân kinh. Luyện thành đâu chưa thấy mà muốn tẩu hoả nhập ma với mấy cái từ bầu-bì-que-thử-thai-bao-cao-su-phòng-tránh...“Trời ơi con! Mày sao vậy?” – Mẹ giật mình kinh ngạc bởi bộ dạng man rợ của con gái.“Dạ, con học bài khuya.” – Tôi lừ đừ ngồi vào bàn, đáp.“Tiên sư cha mày! Học để sống chứ có phải để chết đâu! Chắc lại lên mạng khuya chat nữa chứ gì? Coi chừng tao cắt hết! Con với cái...”Vừa nghe mắng vừa nhìn mẹ xới cơm là tôi khổ tâm ghê gớm. Lòng muốn nói hết mốt con phải dùng que thử thai. Con sợ lắm mẹ ạ!Đúng lúc, giọng cha vang lên đồng thời có cả tiếng kéo ghế ở ngay bên cạnh kèm theo“Mới sáng mà bà đã mắng con rồi. Nó lên mạng học chứ có phải chơi đâu.”“Ông chiều mãi, nó hư.”“Không có đâu. Cha biết con gái ngoan lắm, phải không nào?”Tôi khẽ quay qua nhìn cha rồi gật đầu. Nghe cha bảo thế, lòng tôi càng buồn da diết Min hết còn là con gái rồi cha ơi!Con sẽ dùng que thử thai đó.“Nhưng mà học đến mức mắt bầm đen vậy thì cũng nên xem lại đi con.”Dứt lời, cha vớ lấy tờ báo sáng mở ra xem tin tức. Và y như rằng đúng giờ, thằng Vinh với thằng Hoàng kéo nhau đi xuống. Vứt cặp lên ghế sofa xong cả hai nhảy phốc vào bàn ăn.“Lại canh súp ạ?”“Mày đừng đòi hỏi nữa. Ăn sáng mà mày mặt nhăn như bị táo bón.”“Ba ngày liền ăn súp rồi!” – Thằng Vinh gào.“Dzậy mày đừng ăn! Cấm la!” – Thằng Hoàng phát mạnh vào đầu em cuộc cãi lộn chí choé của hai thằng em, tôi giấu tiếng thở dài. Nỗi đau thêm sâu thằng khốn nạn kia! Chị mày đang điên đầu với mấy cái que thử thai đấy!Chúng mày không lo mà tào lao về món súp. Mốt, tao bảo mẹ cho cả hai ăn canh tàu chúng mày không có não sao mà ngu đần thế???Giờ tôi muốn sà vào lòng ai đó trong gia đình, để chia sẻ và gào khóc kể hết mọi thứ tệ hại mà bản thân đã lo sợ chịu đựng suốt mười mấy ngày qua. Nhưng, tôi không thể. Cả nhà vẫn vô tư, vẫn ồn ào như cái chuồng gà chuồng lợn.“Hai thằng trời đánh! Im mồm không hả?” – Mẹ quơ muỗng múc canh, gắt.“Tại anh Hoàng đánh con trước.” – Thằng Vinh méc.“Mày bố láo đã còn nói!” – Thằng Hoàng xưng xỉa.“Còn la là tao đá hai đứa bây qua nhà ông Sang để ổng dùng kiềm cắt cu hết nha!”Đặt tờ báo lên bàn rất nhẹ nhàng, tiếp cha liền đập vào đầu hai thằng con nghe bốp bốp.“Hai tên mất dạy, ăn uống mà la lối như đàn bà mắc đẻ! Nhìn chị Min Min tụi mày ngoan chưa kìa. Lần sau, mẹ nó cứ nấu món con Min Min thích đi! Còn hai đứa này thì miễn!”“Ừ, vậy thôi. Min Min, mai con thèm ăn gì thì nói mẹ nấu nhé.”Quan sát mọi người dùng bữa sáng và nói chuyện rôm rả là tôi muốn ứa hết nước không thèm ăn gì chỉ thèm...Được nói ra hết thôi.hức hức
truyện nhật ký mang thai khi 17