vợ yêu tha thứ cho anh được không

Chúa Giêsu yêu người tội lỗi nên không hề nhớ lỗi, luôn tha thứ cho họ. Chúa nói với người nữ ngoại tình: "tôi không kết án chị đâu". Người vợ trong câu chuyện trên còn yêu chồng nên không hề nhớ lỗi chồng: "Em yêu anh và không hề nhớ lỗi của anh bao giờ". Lỗi tại tôi. Nhưng giá nàng cứ phạt, đừng có tha thứ cho tôi thì đỡ nhục hơn không. Cử chỉ cao thượng sau lời cảnh báo của nàng làm tôi muối mặt. - Đấy, công việc bề bộn như vậy, không có anh giúp cho sao được. Nàng không nói gì thêm, lặng lẽ bước đi Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em" (Mt 6,14-15). Thánh Phaolô sống Lời Chúa dạy và đã tha thiết mời gọi: "Anh em hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em, người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã Lão Hạc đau đớn đến thế không phải chỉ vì quá thương con chó mà còn vì không thể tha thứ cho mình vì đã trót lừa một con chó. Ông lão quá lương thiện ấy cảm thấy lương tâm đau nhói khi nhận thấy trong đôi mắt con chó có cái nhìn trách móc. không cưới được vợ 2) Sự hy sinh, cam chịu, tha thứ. Vẻ đẹp tâm hồn người chinh phụ được khắc họa không chỉ bởi tình yêu tha thiết đối với chồng mà còn qua phẩm chất thật đáng trân trọng, đó là sự hi sinh, sự cam chịu và tha thứ. Đó là phẩm chất của những người phụ nữ xưa. Quel Est Le Meilleur Site De Rencontre Extra Conjugale. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để mấy tiếng đồng hồ, hắn ngồi trước cửa bệnh viện, mẹ cùng em gái tên Lâm Hạ Băng đến thì thấy hắn xơ xát, bơ phờ và gương mặt hiện lên sự lo Lâm tức giận đánh hắn, cái tát khiến hắn đau đớn, nhưng có đau bằng những lúc hắn đánh cô không? Hắn thầm nghĩ, nỗi đau như muốn nuốt chửng hắn vậy." Uổng cho Như Tuệ bên vực con như vậy. Con thật khiến ta quá thất vọng! "" Bên vực? "" Con nghĩ Như Tuệ nói chuyện của con với ta à, la do ta cho người điều tra ra... "Hắn đã trách lầm cô. Nếu hắn không về nhà kiếm chuyện thì chắc bây giờ cô vẫn đang say giấc, nếu hắn không đẩy cô ra giữ đường thì ngày mai hắn vẫn thấy cô bình an đứng trước mặt hắn, nhưng tất cả đều chỉ là chữ nếu..." Con luôn nghĩ Như Tuệ là loại phụ nữ đê tiện đúng không? Con sai rồi! Mẹ sẽ kể hết cho con nghe! "" Mẹ nói gì vậy!?"" Như Tuệ là con của chú Lạc là bạn thân ba con. Nhờ chú Lạc hiến thận, ba con mới sống được lâu như vậy. Nhà ta vốn đã mang ơn chú ấy rất nặng. Sau này, chết khi chết chú ấy đã giao Như Tuệ cho ta. Có lần, con bị tai nạn mất máu nhiều nhưng thiếu máu là do Như Tuệ đã hiến máu cứu con. Nó còn ở bệnh viện chăm sóc con mấy ngày liền. Khi ta dẫn con bé đi mua sắm, nó chẳng mua gì mà chỉ mua con búp bê sứ để trên đầu giường của con. Khi con gần khỏe, ta đã ép nó về nhà nghỉ ngơi rồi cớ sự làm sao, người mà đã không ăn không uống chăm sóc con lại là Trương Lam Nhi kia. Khi con định cưới cô ta, mẹ đã cho người điều tra và kết quả là... cô ta là con người lẳng lơ nổi tiếng trong trường nên ta không đồng ý. Khi biết Như Tuệ thích con nên ta đã tác hợp cho hai đứa nhưng nó không đồng ý vì biết người con yêu không phải là nó, nhưng ta đã ép buộc..... "" Thật...sự là vậy sao? Người đã chăm sóc con hàng ngày là cô ấy không phải Lam Nhi nhưng khi con tỉnh dậy người mình thấy là Lam Nhi, là Lam Nhi đã lừa mình. Con búp bê sứ cũng là của cô ấy sao? Mình đã hứa sẽ chăm sóc người ấy cái người đã chăm sóc hắn nhưng người ấy lại bị mình...mình hủy hoại. Chính mình đã hiểu lầm cô ấy....."Những lời mẹ hắn vừa nói như muốn làm hắn đau khổ tột cùng. Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Hứa Minh Quân bước ra, hắn ngỡ ngàng." Minh Quân, Như Tuệ.. cô ấy như thế nào rồi? " Hắn lây mạnh bác sĩ Hứa." Hiện tại cô ấy đã qua cơn nguy kịch, nhưng..... "" Nhưng..? "" Đứa bé đã mất..., nghị lực sống của cô ây quá thấp như đối với cô ấy chết là một sự giải thoát, cô ấy có sống được hay không chỉ tùy thuộc thôi, hiện tại cô ấy sẽ không tỉnh dậy được đâu..! ""Đứa bé...?" Anh được làm cha rồi sao, nhưng chính anh là người đã giết đứa con đầu lòng của mình, nếu cô biết, cô có tha thứ cho anh không. Anh ngồi xuống, lưng dựa vào vách tường. Ba người đều biết anh hối hận rồi nên không đề cập đến vấn đề đứa nhỏ.." Có cách nào không..? " em gái hắn lên tiếng." Hiện tại, nên làm cho cô ấy muốn sống lại như ôm về kỉ niệm hay hồi ức đẹp để kể cho cô ấy, Như Tuệ có thể vẫn nghe và cảm nhận được! "" Thật sao? " Hắn vui mừng như từ khi sống với hắn thì cái kỉ niệm duy nhất đó chính là nỗi đau buồn, sợ hãi, kỉ niệm đẹp đối với hắn và cô như một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực, chí ít là lúc này....Ba người kia cũng hiểu được vấn đề, chỉ tại anh... Đúng, là tại anh không đổ thừa cho ai được..." Cậu cũng có thể kể chuyện cho cô ấy nghe!"" A, đúng rồi lúc nhỏ có một chị gái thường xuyên theo một chú đến nhà chơi với anh em con, có thể nào là chị ấy không..? "" Là Như Tuệ! " bà Lâm lên là điều hắn muốn nghe. Chiếc giường màu trắng bên trên là thân hình nhỏ nhắn của cô nhưng gương mặt trắng bệch." Bệnh nhân cần được nghỉ ngơi, mong mọi người mai hãy đến thăm."Tiếng cô y Lâm bị sốc nặng nên ngất đi. Mọi người nhanh chóng đưa bà vào phòng bệnh. Chỉ còn hắn muốn tìm cô ta nói cho rõ trước cửa phòng của cô ta, hắn bất ngờ khi thấy " ả " đang đưa một cọc tiền cho tên mặc áo đen." Chuyện cô nhờ tôi đã làm xong! Cô đúng độc thiệt, lại có thể làm ra cảnh cô ta đẩy cô! "" Chỉ tại cô ta không rời xa anh ấy, còn nói yêu ảnh. Hứ.... Tôi còn cố tình đổ nước xôi lên người ả! "Nghe xong cuộc đối thoại, tim anh như muốn ngừng đập. Thì ra tất cả mọi chuyện đều là do cô ta đã an bài. Đả kích liên tiếp đả kích. Anh hiểu lầm cô, hành hạ cô. Cô yêu anh ư? Nghe xong anh vui mừng nhưng cũng đau. Cô yêu anh nhưng anh thật ra đã làm gì, có xứng với tình yêu của cô không? Anh đúng là thằng đó hắn về nhà làm bạn với rượu. Vô phòng cô, à nhầm, vô nhà kho, hắn ngồi bên mép giường mà không khỏi tự trách bản thân. Hắn nhận ra hắn đã sai và người hắn yêu là Như Tuệ, hắn cảm thấy khinh bỉ Lam Nhi, người con gái trong sáng, hồn nhiên trong mắt hắn lại là loại người...Nhìn vào góc giường, hắn thấy một chiếc hộp được gói bọc thật kĩ. Mở ra là tấm hình cưới của cô và hắn. Chẳng phải hắn đã cho đốt rồi sao? Nhìn vào hình, hắn thấy cô cười thật tươi, còn hắn...." Đúng là thằng ngu mà! "" Như Tuệ... "Hắn sợ cô căm ghét hắn, lại sợ cô rời xa hắn mãi mãi. Đêm đó, trong cơn men hắn gọi tên cô, gọi tên người con gái hắn thật sự yêu. Nếu được ước, hắn ước có thể quay lại như lúc ban đầu gặp cô, hắn muốn nhìn thấy nụ cười trên môi cô chứ không phải là gương mặt trắng bệch với đôi mắt nhắm lại trên giường bệnh kia." NHƯ TUỆ ANH YÊU EM! " -Hôm nay ra hai chương lận ak nhen. Trả công tui nút sao đi mà, nha.... 😇😇😇😇 TRUYỆN VỀ HAI THIÊN THẦN NHỎBầu trời trong xanh cùng những tia nắng âm áp chiếu vào căn phòng qua ô cửa sổ nhỏ. Trên chiếc giường được trang trí xinh xắn cùng rất nhiều gấu bông có hai thiên thần đang ôm nhau mà ngủ. Hai thiên thần này có khuôn mặt thanh tú được thừa hưởng từ cha mẹ cũng không kém phần dễ thương, đáng yêu. Bé trai - là anh cả được đặt tên là Lâm An Minh còn bé gái nằm kế bên tên là Lâm An Hoa. Hai thiên thần này không ai khác là bảo bối nhỏ của Hạ Vũ và Như hồ điểm đến 6h, cánh cửa phòng khẽ mở, một đôi vợ chồng bước vào, đến bên cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống. Hai vợ chồng này là Hạ Vũ và Như Tuệ. Trên mặt họ thể hiện niềm hạnh phúc, sau tất cả, trải qua bao nhiêu đau khổ họ cuối cùng cũng được ở bên nhau, vui sướng hơn, ông trời đã đưa hai thiên thần nhỏ này đến bên cạnh họ. Bao nhiêu năm trôi qua, hôm nay là một ngày đắc biệt, ngày mà An Minh và An Hoa đi nhận lớp để bước vào lớp 1." Dậy đi con! " giọng nói dịu dàng, ngọt êm của Như đứa trẻ vẫn nằm đó, đôi mắt khẽ mở nhưng nhanh chóng nhắm lại. Hôm qua, vì nghe ba nói rằng " Hai con ngày mai sẽ lên lớp 1 rồi! " nên An Minh và An Hoa đều rất hồi hộp, chờ mong. Vì vậy mà cả đêm không ngủ để giờ.... dậy không nổi. Từ bây giờ Hạ Vũ sẽ được kêu bằng anh nha! 😀" Hôm nay hai đứa phải đi học đấy, nếu không dậy là cho ở nhà nha! "" Con dậy rồi ạ! "Nghe đến đi học, hai bảo bối liền mở mắt ngồi dậy. Hai đứa trẻ đều rất rất mong chờ ngày này. Anh và cô giúp An Minh và An Hoa vệ sinh cá nhân rồi lại ăn sáng." Thưa mọi người con đi học đây! "Vì là song sinh nên hai đứa bé co sở thích khá giống nhau, đôi khi có tranh cãi nhưng cuối cùng đều là An Minh nhường cho An Hoa. Hai tiểu bảo bối rất ngoan, đôi khi giúp đỡ mọi người nhưng cũng không kém phần nghịch ngợm mà quậy phá. An Minh và An Hoa được đăng ký học tại Primary school Primary schoold = trường tiểu học 😁😁 và học chung lớp. Trường này đa phần là dành cho gia đình giàu có và chất lượng giáo viên cực kì trước cổng trường lớn, bao nhiêu cảm xúc hồi hộp, hào hứng, vui vẻ ập đến hai đứa trẻ. Tuy đã được làm quen với trường lớp lúc học mẫu giáo nhưng... bước qua cánh cửa kia là một thế giới vô cùng mới. Những cậu học sinh rụt rè núp sau lưng mẹ những anh chị đi từng nhóm bước vào cổng trường với vẻ tự tin và quen thuộc khiến chúng cảm thấy ngưỡng mộ. Chắc sau này, một ngày nào đó những thiên thần này cũng sẽ được như Vũ và Như Tuệ dắt tay An Minh và An Hoa bước vào sân trường. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, tường trường được vẽ rất nhiều hình đa phần về hình ảnh giáo viên và học sinh. Đi đến trước cửa phòng học lớp 1Đ, một cô giáo trẻ đang đứng trước cửa lớp với khuôn mặt dịu dàng cùng nụ cười thân thiện đang đứng đoán học mẹ buông tay để An Minh và An Hoa tự mình bước vào lớp khiến hai tiểu bảo bối ngỡ ngàng đứng nép vào nhau. Một cậu học sinh đứng cạnh bên khóc nấc lên khiên An Hoa không kiềm được mà khóc theo. Chỉ có An Minh rất thương em mà an ủi, dỗ em nín học. Cô giáo thấy vậy mà cũng đến dỗ dành khiến tụi nhỏ cảm thấy ấm áp, cũng vơi đi nỗi sợ hãi cùng lạ lớp, đập vào mắt là những bộ bàn ghế rất gọn gàng, cái bảng xanh cùng bàn cho giáo viên. Bọn trẻ bước vào lớp, ngồi gọn gàng." Chào các em, cô tên Huỳnh Lệ Mai, các em kêu bằng cô Mai nha!"Tiếp đó là học sinh cùng nhau giới thiệu tên. Cô giáo rất vui tính, kể chuyện về trường rồi đến chuyện hài khiến bọn nhỏ vui vẻ. Xong xuôi là mọi người cùng nhau nói chuyện với nhau." Chào... chào cậu, tớ tên... Anh Hải, cậu làm...bạn với tớ...tớ được không?"Một bạn nam nhỏ tuổi rụt rè đang tự giới thiệu với An Hoa làm An Hoa vô cùng bất ngờ. Đây không phải là cậu bạn hồi này đứng khóc cạnh bên mình sao? " Chào bạn, tớ tên An Hoa, tớ sẽ làm bạn với cậu! "" Tớ tên An Minh là anh trai An Hoa! "" Chào cậu!"Thấy ba người đanh đứng nói chuyện, những bạn nhỏ trong lớp cũng tập trung lại nói chuyện. Thế là tụi nhỏ dần quen nhau rồi tổ chức chơi đùa. Đến giờ, cha mẹ đều đến đón bọn trẻ, lời chào tạm biệt cùng sự tiếc nuối hiện lên trên mặt của những tiểu thiên thần, hẹn rằng khi đi học sẽ cùng chơi đến, cả nhà cùng hẹn rằng sẽ đi chơi công viên Nơi đây đông người, rất nhiều trò chơi dành cho trẻ con. An Hoa không kiềm được sự vui mừng nói vô cùng nhiều. Tay chân cứ chỉ hướng này hướng ứng hai bảo bối, anh cùng cô dẫn chúng đi chơi hết trò này rồi đến trò khác. Cuối cùng, họ quyết định nghỉ ngơi tại một quán nước." Vui quá đi a! " An Minh và An Hoa cùng lên tiếng." Nếu hai đứa ngoan, ba mẹ sẽ dẫn hai đứa đi chơi tiếp! " Anh lên tiếng với ánh mắt đầy sự thương yêu, chiều chuộng." Thương ba mẹ nhất luôn! "Cả nhà cùng ngồi nói chuyện mà không khỏi khiến người khác nhìn vào mà ngưỡng mộ. Đang nói chuyện một hồi, An Hoa liền cứ nhìn chăm chăm vào chú hề đang đứng ngay chỗ vòng đu quay, trên tay cầm rất nhiều bóng bay với đủ màu sắc và hình dạng, xung quanh là những đứa trẻ trạc tuổi của An Hoa." Mẹ ơi, con muốn mua bóng bay, ba mua cho con nha! "" Được rồi!"Nói rồi, cả nhà cùng đi đến bên chú hề đó, An Hoa chọn một cái bóng bay hình con thỏ còn An Minh thì lấy một siêu nhân. Đang định bước ra cửa đi về thì bỗng có một người lỡ đi trúng phải tay của An Hoa làm An Hoa buông tay ra, Như Tuệ cũng mất hồn mà quay lại, nhưng dòng người rất đông, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng bé nhỏ. Thấy được bong bóng hình chú thỏ, An Minh vội kêu ba rồi chạy lại, vì thân hình nhỏ bé nên dễ dang đi qua dong người, thấy bóng của An Hoa, An Minh vội đi tới. Lúc này cô bé đang khóc, cô bé rất sợ. An Minh ôm An Hoa vào lòng." Không sao... Không sao... Có anh hai rồi, An Hoa ngoan đừng khóc nữa.. Mẹ sẽ đến mà! "Nghe tiếng khóc, mọi người xung quanh đều nhìn vào hai đứa bé." An Minh, An Hoa! " Giọng của anh cất lên thể hiện sự lo lắng. Chạy đến thì thấy hai đứa nhỏ đang ôm nhau, An Hoa đang khóc nức nở." Mẹ đây, hai đứa đừng khóc nữa! "Nghe giọng nói ấm áp quen thuộc, An Hoa ngưng khóc sa vào lòng mẹ." An Hoa không...ngoan, con... xin lỗi! "" Không sao, không sao đâu! An Hoa ngoan! An Minh cũng rất ngoan! "Cả nhà cũng nhau đi về. Tuy cô bé vẫn còn hơi sợ nhưng cũng đã vơi bớt. Hai anh em cùng nhau đua kể chuyện cho mọi người trong nhà nghe. Hai bảo bối nói rất nhiều, trong nhà đầy ấp tiếng đến, sau khi đã rủ bọn nhỏ ngủ ngon. Anh và cô cùng về phòng. Vừa bước vào phòng, Hạ Vũ đã ôm Như Tuệ mà hôn. Chiếu lưỡi hư hỏng nhanh nhẹn khai phá khoang miệng của Như Tuệ, tìm kiếm chiếc lưỡi đinh hương của cô. Khi Như Tuệ như xụi lơ trong lòng Hạ Vũ thì anh mới buông ra." Anh này! "" Anh làm sao? " anh với giọng nói vô cùng hồn nhiên, ngây thơ π_πKhông nói gì nữa. Tay Hạ Vũ đã xâm nhập vào áo của cô, xoa bóp nơi mềm mại của cô. Tay kia không an phận mà sờ soạng cơ thể Như Tuệ. Hai người tiếng về giường, từng cút áo của Như Tuệ bị Hạ Vũ tháo ra...Vì không ngủ được, An Minh và An Hoa đi ra khỏi phòng tiếng đến phòng của ba mẹ. Đứng trước cửa phòng, hai đứa nhỏ nghe tiếng của Như Tuệ... phòng cách âm tốt nhưng do hai đứa nhỏ áp tai vào ノ・・ノ" Anh hai, có phải là ba bắt nạt mẹ không? " giọng nói ngây thơ nhưng mạng sự lo lắng." Để anh hai vào xem thử! "Cánh cửa bị khóa trái nên An Minh không thể mở được bèn dắt nhau đi tìm thím Miên." Bà ơi, con nghe tiếng mẹ kêu, có phải ba bắt nạt mẹ không! "Như hiểu ra vấn đề, thím Miên không khỏi buồn cười. Bắt nạt?" Không phải đâu, ba con không dám bắt nạt mẹ con nữa đâu! "" Nhưng tụi con nghe giọng mẹ kêu! "" Hay hai đứa ngủ đi, ba sẽ không bắt nạt mẹ con đâu, bà chắc chắn đấy! Nếu như hai đứa không ngủ là ba mẹ sẽ lo lắng lắm đấy!" Không tìm được lý do biện minh, thím ấy liền chuyển chủ nói ba mẹ sẽ lo lắng nên hai anh em cùng dắt nhau về phòng ngủ. Bọn nhỏ rất thương cha mẹ mình nên không muốn ba mẹ lo lắng. Dù hơi lo lắng nhưng cuối cùng An Hoa cũng nằm trong vòng tay An Minh mà ngủ hôm sau, nhân lúc tụi nhỏ chưa dậy, thím Miên kể chuyện đêm qua mà không khỏi khiến cho cặp vợ chồng kia đỏ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để hôm sau, hắn ra ngoài từ sớm để đi đón cô ấy. Tin cô ấy về nước làm cho hắn vui mừng đến nổi thức đến tận khuya để ngắm nhìn bức ảnh của Lam Nhi. Hạ Vũ kêu Như Tuệ dọn dẹp một căn phòng chô cô ấy nhưng trớ trêu, căn phòng đó vốn dĩ là của cô - thiếu phu nhân của Lâm người họ đi "mây mưa" ở đâu đó đến tận trưa mới về. Chiếc xe siêu sang dần dần lăn bánh vào trong sân biệt thự. Hai người bước ra đó chẳng ai khác là Hạ Vũ và Lam Nhi. Hắn đỡ cô ấy, sợ cô ấy ngã, sự dịu dàng của hắn với cô ấy làm cô gái đứng ở trước cửa biệt thự phải...." Đây là Như Tuệ sao, nhìn cô ấy khác quá! "Nhìn cảnh tượng của cô trước mắt mình không khỏi làm Lam Nhi cười thầm trong lòng. Tuệ Như ôm hơn, xơ xác hơn xưa. Nhớ ngày ấy, cô là một cô gái ngây thơ, luôn ấm ủ mối tình đầu là anh. Tuy cô không xinh đẹp nhưng cũng đủ làm người ta siêu lòng. Nhìn lại bây giờ, cô ăn mặt giản dị còn không bằng một người làm, ai có thể ngờ cô là thiếu phu nhân của Lâm gia chứ." Hừ... Cô ta không đáng để em quan tâm. Loại phụ nữ đê tiện. "" Anh đừng nói vậy chứ, dù sao cô ấy cũng là vợ anh mà. "" Vợ? Cô ta xứng? Xách dép cho em còn không xứng nữa kìa! Vợ anh chỉ có thể là em. "Nhiều cô chú trong nhà hơi khó chịu trước thái độ của cô ta, như cô ta cố tình để thiếu gia của họ phỉ báng cô vậy. Nhìn lại Như Tuệ, họ không khỏi ngạc nhiên vì nhìn cô không còn khóc sướt mướt, khuôn mặt cô cuối xuống, đôi mắt cô vô hồn cố che giấu đi nỗi buồn trong lòng. Chắc vì cô đã chuẩn bị tinh thần trước, hằng ngày, bị anh hành hạ, sỉ nhục cũng đủ làm cô từ từ vô tâm đến những gì anh nói. Nhưng dù sao cô cũng yêu anh, yêu anh say đắm, những lời nói của cô ấy và anh như mũi dao đang khắc lên trái tim của cô ấy khiến nó đau nhưng không bộc lộ ra cảnh này, anh khó chịu nhưng không biết tại sao, không biết khó chịu vì cái gì nữa. Hạ Vũ dắt Lam Nhi vào trong phòng khách, lau mồ hôi cho cô ấy. Anh cố thật dịu dàng, nhẹ nhàng như muốn làm cô khó chịu, anh muốn dày vò cô, dày vò trái tim của cô." Hạ Vũ, em muốn nấu cơm cho anh ăn được không? "" Em mới về nước còn mệt, cứ để cô "ta" nấu em nghỉ ngơi đi! "" Không được đâu, em muốn nấu cơm cho anh à, đi mà... Nha! "Cô ấy làm nũng khiến Hạ Vũ phải gật đầu đồng ý. Anh quay về phía cô" Đừng hòng giở trò với cô ấy, nếu không KẾT CỤC TỰ CÔ BIẾT. "Anh nhấn mạnh như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Anh nghi ngờ cô sẽ làm hại Lam Nhi, anh đánh giá cao cô quá rồi, còn sợ người bị ức hiếp là cô kìa. Haizzzz....Trong phòng bếp.........Hai cô gái đang đứng trước bếp với mớ đồ ăn. Một người ăn mặc sang trọng, chăm chút từng vẻ bề ngoài, một người ăn mặc giản dị chỉ biết cắm cúi vào công việc. Nói nấu ăn chứ thật chất là chỉ biết cắt vài miếng cà rốt. Mấy món ăn nấu này đa phần là do cô nấu hết ấy người đang cắm cúi thì....Á......Tiếng hét thất thanh của cô gái vang lên. Hạ Vũ vội vã chạy vào bếp thì thấy tay Lam Nhi bị phỏng. Hắn vội chạy tới ôm cô ấy.." Lam Nhi, cô..không sao chớ..?"Chát..." Cô còn dám hỏi sao? Ngay lúc tôi không chú ý thì ra tay, đồ phụ nữ ác độc! "" Anh.. anh.. nghe em giải thích, không phải em làm.. "" Còn giải thích.. "" Không phải Như Tuệ làm đâu, là do em sơ ý, sơ ý thôi!"" Em đừng bên vực cô ta, loại phụ nữ này anh biết quá rõ. "Hắn không nghe cô giải thích liền bế Lam Nhi vào phòng rồi kêu bác sĩ tư tới bỏ mặc cô trong phòng bếp. Nhiều người làm chạy tới bên cô, họ gấp rút lấy hộp y tế ra sơ cứu cho cô. Vốn dĩ hồi nãy, lúc Lam Nhi định đem nước sôi qua cho cô thì không biết là vô tình hay cố ý, nước sôi đổ vào người cô còn Lam Nhi chỉ bị thương một làm đau sót giùm cho cô, trách thiếu gia tại sao không cho cô giải thích. Ngày thường, cô luôn vui vẻ giúp mọi người làm cho họ càng yêu quý cô và dần dần thấy thiếu gia của mình tại sao độc ác. Nhiều người còn nghĩ là do Lam Nhi cố ý nhưng không dám nói lời nào tại họ biết Hạ Vũ sẽ không tin. Họ đưa cô vào phòng, ngay khi bác sĩ tư đi xuống họ liền nhờ vã. Vị bác sĩ này vốn là bạn thân của Vũ, bạn trai của em gái của Vũ tên Hứa Minh Quân. Nghe thiếu phu nhân bị thương liền vui lòng giúp bó xong, Minh Quân dặn dò vài điều rồi đi. Anh ấy không nói với Vũ vì muốn hắn tự nhận lỗi lầm của đó, hắn nhớ ra là có đặt camera trong phòng bếp vì sợ khi không có hắn ở nhà Như Tuệ sẽ ức hiếp Lam Nhi. Mở camera lên, hắn thấy đầu đuôi câu chuyện. Hắn khó chịu, đau lòng. Suy nghĩ lé lên trong đầu hắn là cô ấy đã cố ý nhưng liền bị dập tắt." Người lương thiện như cô ấy sao có thể làm chuyện đó được. "Đêm đó, hắn ngủ không được vì cứ suy nghĩ về chuyện ấy. Hạ Vũ ra khỏi phòng thì thấy dưới bếp có người, nhìn kĩ là thiếm Miên, thiếm ấy đang nấu cháo. Hắn cảm thấy có lỗi với cô, taih sao trong nhà ai cũng biết còn hắn thì không. Đi vào phòng cô, à không đi vào nhà kho, trên chiếc giường đơn sơ là một cô gái đang quằng quại vì cơn đau. Hắn đưa tay lên trán cô thì biết cô bị sốt, hắn đau lòng, nhưng nhanh chóng trấn an nó." Tại sao mình lại đau lòng vì cô ta, coi ta không xứng! "Hạ Vũ đứng lên rồi đi ra khỏi phòng. Tuy miệng nói nhưng tâm lại nghĩ khác, hắn luôn nhớ về hình dáng lúc sáng của cô, nó như lời nguyền rủa cứ bám theo hắn. Chẳng lẽ hắn yêu cô. Yêu? Không thể. Nếu thật sự yêu thì sau những việc hắn làm cô còn có thể toàn tâm toàn ý bên hắn sao. Nghĩ đến cô, hắn nhớ tới nụ cười của cô, hình như lâu rồi hắn chưa thấy cô vui vẻ mà cười như ngày xưa. Hiện tại chỉ là một đôi mắt vô bên hắn chắc chỉ vì còn chút tình cảm mỏng manh níu giữ cô lại. Nếu sợi dây ấy đứt thì có thể cô mãi mãi sẽ xa giả viết không hay cho lắm. Còn nhiều sai sót mong thông cảm và góp ý. Cảm ơn mọi người nhiều. L*OεV*E Cùng đọc truyện Vợ Yêu... Tha Thứ Cho Anh Được Không? của tác giả camquyly tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại "từng" là một cô gái ngây thơ, đáng yêu, luôn luôn nở nụ cười trên môi, cô yêu anh, luôn muốn bảo vệ anh,..nhưng.. Anh là một người lạnh lùng. Vì bị mẹ bắt ép mà anh cưới cô. Trong lòng anh, cô luôn là một người phụ nữ tâm cơ, ác độc, không từ thủ đoạn. Anh cho rằng do cô, anh không được ở bên người mình yêu. Anh chán ghét cô, hành hạ cô cả thể xác lẫn tinh thần. Cô vì tai nạn mà mà rơi vào tình trạng " ngàn cân treo sợi tóc ", lúc này, anh mới hối hận.... -" Cô đừng nghĩ lấy tôi cô có thể được hạnh phúc, tôi sẽ cho cô biết thế nào là địa ngục, là đau khổ! "[.......]" Anh thật sự chán ghét em sao? Tại sao? "" Em sẽ trả lại tự do cho anh, tạm biệt anh, người em đã từng yêu sâu đậm! Chúc anh hạnh phúc bên cô ấy!! " Reads 21,581Votes 494Parts 15Complete, First published Sep 02, 2018Table of contentsChương 1 Mở đầu cho sự đau khổ Sat, Sep 8, 2018Chương 2 Địa ngục trần gianSat, Sep 8, 2018Chương 3 Cô "ta" đã trở vềSun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Chương 9 Mất trí nhớ 1Sun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Chương 11 Đường lạc thànhSun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Chương 14 Hối lỗi với côSun, Sep 9, 2018Sun, Sep 9, 2018Cô "từng" là một cô gái ngây thơ, đáng yêu, luôn luôn nở nụ cười trên môi, cô yêu anh, luôn muốn bảo vệ anh,..nhưng.. Anh là một người lạnh lùng. Vì bị mẹ bắt ép mà anh cưới cô. Trong lòng anh, cô luôn là một người phụ nữ tâm cơ, ác độc, không từ thủ đoạn. Anh cho rằng do cô, anh không được ở bên người mình yêu. Anh chán ghét cô, hành hạ cô cả thể xác lẫn tinh thần. Cô vì tai nạn mà mà rơi vào tình trạng " ngàn cân treo sợi tóc ", lúc này, anh mới hối hận.... - " Cô đừng nghĩ lấy tôi cô có thể được hạnh phúc, tôi sẽ cho cô biết thế nào là địa ngục, là đau khổ! " [.......] " Anh thật sự chán ghét em sao? Tại sao? " " Em sẽ trả lại tự do cho anh, tạm biệt anh, người em đã từng yêu sâu đậm! Chúc anh hạnh phúc bên cô ấy!! "

vợ yêu tha thứ cho anh được không